Bạn là duy nhất.

Bạn là duy nhất.

Bạn là duy nhất.

Khi tôi có ý định viết cuốn sách về một đề tài liên quan đến phát triển bản thân như thế này, tôi đã từng đọc rất nhiều sách liên quan và tôi phát hiện ra rằng đề tài của mình đang hướng tới thật không có gì mới lạ, vì thế lúc đó tôi chợt nghĩ:

“Mình viết nó làm gì nhỉ, khi bao nhiêu người đã viết về nó rồi và họ thật sự viết rất hay rất uyên thâm, mình một tay mơ thì làm nên trò trống gì. Hay là thôi đi.”

Và cuối cùng chính tôi làm bản thân suy sụp và tôi đã từ bỏ không viết nó nữa.

Thế nhưng mọi việc thay đổi trong một lần đi làm về trên con đường quen thuộc. Tôi nhìn vẩn vơ đang lúc chạy chiếc xe điện của mình với tốc độ từ tốn, và tôi bất ngờ phát hiện ra một hàng dài những cây hoa giấy nằm bên đường.

Cây đầu tiên tôi thấy nở hoa màu trắng, cây kế đó màu hồng, cây tiếp nữa màu vàng, cây tiếp nữa màu đỏ, cây tới màu cam, cây cuối cùng màu hồng tím.

Cuối đó cũng chính là đoạn cua. Khi đi qua đoạn cua tôi gần như tỉnh người. Chúng chỉ cùng giống là hoa giấy sao lại có nhiều màu hoa hơn bình thường như thế? Từ đó tôi liên hệ đến bản thân.

Tôi đang viết một cuốn sách cùng đề tài với nhiều người, tôi sợ nhàm chán, sợ giống người khác. Nhưng tôi lại quên mất một điều rằng: Tôi là tôi, tôi có vẻ đẹp của riêng mình, màu sắc của riêng mình, và chắc chắn phong cách văn phong cũng sẽ là của riêng mình.

Giống như cây hoa giấy cùng là một giống cây, cùng đứng trên một dải đất dài ven đường, không cách nhau quá xa, nhưng mỗi cây đi qua tôi đều phải trầm trồ thốt lên vì màu sắc của nó.

Màu trắng tinh khiết và quen thuộc. Màu hồng dịu dàng cũng quen thuộc. Màu vàng nồng nàng hiếm gặp, đến màu đỏ rực rỡ xinh đẹp, đến màu cam lạ lẫm đầy ấn tượng. Cuối cùng đến hồng tím ôi tuyệt vời.

Đó rất có thể cũng chính là chúng ta. Chúng ta làm cùng một công việc nhưng lại cho ra thành quả khác nhau, cùng một đề tài nhưng lại cho ra những định hướng tác động khác nhau. Có thể thân thuộc, có thể cháy bỏng, có thể mới mẻ…

Tất cả mọi thứ đều có thể xảy ra. Vậy nên tôi đã trở về và quyết định tiếp tục với quyển sách này.

Bàn học tôi muốn gửi tới các bạn cũng vậy, đừng ngần ngại hay sợ hãi bất kì điều gì, cho dù có bao nhiêu người đi trước đang làm công việc đó, chúng ta cũng đừng lo giống họ. Bởi chúng ta là chúng ta, chúng ta có màu sắc riêng, chúng ta cũng là một tác động riêng. Nên hãy bịt tai, nhắm mắt lại và làm việc hết mình.

Đấng tạo hóa tạo ra chúng ta tất cả đều giống nhau – là con người. Nhưng bạn biết đấy có mấy ai trên thế giới giống nhau, có giống thì lại khác hoàn toàn tính cách, nhiều khi màu da, lẫn ngôn ngữ.

Đó vốn đã là điều đặc biệt của chúng ta rồi, nên đừng nghĩ nhiều nữa nhé, hành động thôi vì chắc chắn cuối cùng thứ chúng ta tạo ra sẽ không bao giờ giống ai cả. Nó sẽ mang màu sắc riêng của chính bạn – chỉ là của bạn mà thôi.

Chúng ta chỉ giống nhau ở đặc tính giống loài, nhưng khác nhau ở cách sống, cách suy nghĩ, và còn hơn thế nữa đó chính là màu sắc của chúng ta.

Ai cũng có nét đẹp nét độc đáo riêng của mình, quan trọng là bạn có can đảm để tìm kiếm nó hay không mà thôi.

Cùng một đề tài, cùng một việc làm nhưng hai người lại có hai cách thể hiện khác nhau, nhiều người thì có nhiều thành quả khác nhau. Đó là giá trị của riêng mỗi con người.

Trần An Oanh.

 

 

 

oanhtran

Tự do - Sáng tạo - Đạo đức.

Trả lời