Đẹp?

Đẹp?

   Chúng ta đang sống trong thế kỉ đòi hỏi tri thức và sự hoàn mĩ, đặc biệt là vẻ ngoài. Ở thời này mọi người kiếm ăn một phần lớn gần như dựa vào khuôn mặt. Một người có khuôn mặt đẹp thường dễ lăn lộn hơn người khác. Nếu không có vẻ ngoài tốt bạn cần phải bù đắp bằng tài năng nhiều hơn. Đặc biệt các cô gái, phụ nữ không đẹp đó là một cái thiệt vô cùng lớn.

   Thật may bây giờ công nghệ đã phát triển, việc vịt hóa thiên nga đã không còn là mơ. Muốn đẹp chỉ cần chịu chi và chịu đau là được. Thật dễ dàng. Nhưng có lẽ cũng chính vì quá dễ dàng mà vẻ đẹp thời nay lại trông quá đại trà và copy lẫn nhau.

   Vậy phải làm sao để có một cái đẹp chỉ thuộc về riêng bạn?

   Trước khi trả lời câu hỏi này tôi xin kể bạn nghe một câu chuyện về một cô gái có nét đẹp tự nhiên độc đáo, nhưng cuối cùng lại trở thành bình thường như bao người.

***

   Lúc mới vào công ty hiện tại tôi đang làm việc, tôi nghe mọi người trong công ty loan truyền về một người đẹp. Cô ấy đẹp từ nước da, dáng người, đôi mắt, và cả tính cách. Cô ấy là một quản lý nhóm nhỏ, của khối C. Những lời đồn ấy khiến tôi tò mò về cô gái Đẹp ấy.

   Thế rồi ngày tôi gặp cô ấy đã tới. Dù chỉ nhìn từ xa nhưng tôi vẫn phải thừa nhận rằng cô ấy đẹp, cao ráo vòng nào ra vòng nấy, không lép xẹp như tôi. Cô ấy luôn cười dù gặp bất kì ai. Quả là một người tuyệt vời. Tôi là con gái mà còn bị cuốn hút huống gì là con trai. Đương nhiên bên cạnh đó tôi cũng nghe không ít tình sử của chị ấy…

   Bỏ qua chuyện tình sử đậm chất drama của chị ấy đi, điều quan trọng tôi muốn chia sẻ với bạn chính là cái Đẹp của chị ấy. Ông trời đã ưu ái cho chị có một vẻ ngoài vượt trội, một hoàn cảnh sống có vẻ không hề tệ, công việc nhẹ nhàng và rất nhiều người yêu mến. Chị ấy thật may mắn.

   Nhưng nét đẹp đó đến một ngày bỗng vỡ hoàn toàn trong tôi. Câu chuyện đó xảy ra khi chúng tôi vô tình đi chung chuyến xe trong lần công ty tổ chức du lịch tại thành phố Nha Trang. Trong chuyến đi đó có một chị gái khá đặc biệt, nghe đây sắp chuyển qua bên tổ chúng tôi làm quản lý. Hôm đó chị ấy uống say kinh khủng, lúc đi vệ sinh vì người đông chúng tôi đứng ngoài chờ. Tôi không biết chị ấy nhưng chị ấy cứ dựa vào lưng tôi, mùi rượu gay mũi khiến tôi cực kì khó chịu. Lúc trở lại bàn tiệc tôi có nói với nhóm ngồi chung với mình rằng:

   “Lúc em đi vệ sinh có một chị váy xanh không biết của ca nào cứ dựa vào em, chị ấy uống rượu say mùi kinh khủng.”

   Tôi vừa nói xong chị gái đẹp trong truyền thuyết ngồi đối diện tôi nói liền:

   “Là con H phải không?”

   Tôi nhìn chị lắc đầu, quả thật tôi không biết chị kia.

   “Nó mặc váy xanh ôm đúng không? Cắt tóc ngắn, người thô.”

   Mọi miêu tả của chị ấy đều chính xác, tôi gật đầu và cảm thấy ngồ ngộ với kiểu ăn nói không mấy thân thiện của chị ấy khi nhắc về cô H ấy.

   “Là con đó. Em coi chừng nó không vừa đâu, sắp tới nó qua ca mình em sẽ biết. Con đó hôm nay đi chung xe với mấy ổng, nó uống say thì là do lấy lòng mấy ổng đó.”

   Chị ấy vừa chấm dứt câu đó xong mọi người trong bàn bắt đầu nhao lên, chị một câu em một câu bàn tán sôi nổi về con người H ấy.

   Thoáng sau Chị Đẹp làm cái “suỵt” chờ nhóm hai ba cô gái đi qua. Ở giữa có chị H áo xanh tôi đã gặp trong nhà vệ sinh, lúc đó trông cô ấy tốt hơn rồi.

   Nhóm người vừa đi qua, Chị Đẹp nhìn tôi đánh đầu một cái về phía nhóm người: 

   “Là con áo xanh đi ở giữa đúng không?”

   Tôi gật đầu. Và thế là tôi được nghe toàn bộ về H với những lời không hề tốt đẹp, đầy chê bai.

   Sau này chị H đến nhóm tôi, cô ấy quả nhiên cực kì khó chịu và có phần hống hách. Những lời trên bàn tiệc hôm đó về chị ấy không hề sai hoàn toàn. Nhưng cũng qua sự kiện đó Chị Đẹp đã hết đẹp trong tôi, dù chị ấy có nhận xét về H đúng đi nữa.

***

   Những lời nói, ánh mắt, cử chỉ điệu bộ hôm đó đã hủy hoại cái nhìn của tôi dành cho chị. Người chị đẹp nhưng hôm đó chính bản chất sâu bên trong chị đã hủy tất cả, giờ thì chị cũng bình thường thôi. Chỉ là một cô gái có ngoại hình – đó là lời nhận xét của hiện tại tôi dành cho chị, những lời tung hô của mọi người dành cho chị giờ đây đều bị tôi nghi ngờ và bơ đi. 

   Chị ấy đã được tạo hóa ban tặng cho một vẻ đẹp hiếm có vô cùng tự nhiên, nhưng chính chị lại hủy tất cả, vẻ đẹp ấy vì chính nhân cách, cách hành xử của chị ấy mà biến về cái đẹp tầm thường, cái đẹp rồi sẽ tàn, rồi sẽ nhạt khi nhìn đã quen.

   Vậy làm sao để có một cái đẹp của riêng mình, không giống ai, cũng không sợ tàn phai theo thời gian?

   Trả lời: Nét đẹp thật sự được tạo thành từ nhân phẩm, tâm hồn của chính bạn. Một tâm hồn đẹp sẽ khiến nhan sắc độc đáo, riêng biệt và tồn tại theo thời gian, theo cách của tạo hóa ưu ái cho bạn.

   Con người dù mang vẻ ngoài đẹp đến mấy, nhưng tâm không đẹp thì vẻ đẹp ấy rồi sẽ tàn nhanh. Có những người khi nhìn với ánh mắt đầu tiên bạn thấy họ bình thường, nhưng càng tiếp xúc bạn lại thấy họ đẹp, mỗi ngày mỗi đẹp hơn. Chính là vì tâm tính của họ, lời nói của họ, cử chỉ của họ…

   Có thể khuôn mặt dáng người cho bạn một khởi đầu tốt đẹp ngay ánh nhìn đầu tiên. Nhưng lời nói, cử chỉ, suy nghĩ, hành động lại là thứ quyết định giá trị thật sự của bạn.

   Chăm sóc vẻ ngoài đối với mỗi cô gái vô cùng quan trọng, nhưng xin đừng xem nhẹ lời nói, cử chỉ hành động… Hãy chăm sóc tâm hồn của mình, nó chính là thứ vũ khí giúp bạn giữ mãi nét đẹp trong mắt người khác, thậm chí ngày càng tỏa sáng hơn. Nét đẹp tỏa ra từ sâu trong tâm hồn bạn đó chính là nét đẹp không thể copy, không đại trà và không dễ phai nhạt.

Nét đẹp thật sự được tạo thành từ nhân phẩm, tâm hồn của chính bạn.

Trần An Oanh.

 

 

 

 

 

 

 

 

oanhtran

Tự do - Sáng tạo - Đạo đức.

Trả lời